Lúc đúc chiếc ấn phong hầu,
thì trên quả ấn xuất hiện hình con rùa ngoái đầu
nhìn lại, mọi người đều cho là chuyện kỳ quặc,
bèn phá hủy chiếc ấn ấy, rồi đúc lại chiếc khác.
Đúc đi đúc lại như thế nhiều lần mà lần nào cũng
có hình rùa hiện lên trên ấn. Thợ đúc kiểm tra
kỹ khuôn đúc, thì chẳng thấy có dấu vết gì,
nhưng trên ấn vẫn có hình rùa. Họ rất đỗi băn
khoăn, liền mang ấn đến trình lên Khổng Du và
thưa: "Bẩm đại quan, chúng tôi đúc xong ấn, bỗng
thấy hiện lên hình rùa ngoảnh đầu nhìn lại,
không hiểu tại sao?"
Khổng Du bèn bảo thợ đúc phá
đi, đúc lại nhưng kết quả vẫn như trước. Khổng
Du cũng lấy làm quái lạ. Chuyện ấy dần lan
truyền đến triều đình, nhà vua liền mời Khổng Du
vào triều để hỏi rõ nguyên nhân, nhưng Du không
biết làm sao trả lời, suy nghĩ trăm chiều cũng
không tìm ra được kết luận.
Thế rồi, trên đường từ triều
đình trở về nhà, Khổng Du đột nhiên nhớ lại một
sự kiện đã xảy ra ngày trước. Do đó, hôm sau,
ông vào triều tâu với nhà vua: "Tâu đại vương,
thần đã nghĩ ra nguyên nhân rồi: Trước đây nhiều
năm, nhân thấy ngư phủ thả lưới bắt một con rùa,
thần không nỡ thấy nó chết nên mua nó thả vào
trong nước. Con rùa ấy hình như hiểu được ý
người nên ngoi đầu lên mặt nước,nhìn chầm chập
vào thần. Ngày nay, thần được vệ hạ đoái thương
phong hầu cho thần, đó chính là do kết quả của
việc thả rùa ngày trước vậy.
Vua liền bảo với quần thần:
"Làm điều thiện chắc chắn có sự báo đáp của việc
thiện, trường hợp của Khổng Du ngày nay là một
sự kiện rất đáng cho chúng ta suy ngẫm."